Silvio Berlusconi

Silvio Berlusconi
Silvio Berlusconi (2010) cropped.jpg
Thủ tướng thứ 50 của Ý
Nhiệm kỳ
8 tháng 5 năm 2008 – 16 tháng 11 năm 2011
Tổng thống Giorgio Napolitano
Tiền nhiệm Romano Prodi
Kế nhiệm Mario Monti
Nhiệm kỳ
11 tháng 6 năm 2001 – 17 tháng 5 năm 2006
Tổng thống Carlo Azeglio Ciampi
Giorgio Napolitano
Tiền nhiệm Giuliano Amato
Kế nhiệm Romano Prodi
Nhiệm kỳ
10 tháng 5 năm 1994 – 17 tháng 1 năm 1995
Tổng thống Oscar Luigi Scalfaro
Tiền nhiệm Carlo Azeglio Ciampi
Kế nhiệm Lamberto Dini
Chủ tịch Forza Italia
Nhậm chức
26 tháng 11 năm 2013
Tiền nhiệm Chức vụ thành lập
Chủ tịch Nhân dân Tự do
Nhiệm kỳ
29 tháng 3 năm 2009 – 26 tháng 11 năm 2013
Tiền nhiệm Chức vụ thành lập
Kế nhiệm Chức vụ bãi bỏ
Chủ tịch Forza Italia
Nhiệm kỳ
18 tháng 1 năm 1994 – 27 tháng 3 năm 2009
Phó Chủ tịch Giulio Tremonti
Roberto Formigoni
Tiền nhiệm Chức vụ thành lập
Kế nhiệm Chức vụ bãi bỏ
Thượng nghị sĩ
Nhiệm kỳ
15 tháng 3 năm 2013 – 27 tháng 11 năm 2013
Hạ nghị sĩ
Nhiệm kỳ
15 tháng 4 năm 1994 – 14 tháng 3 năm 2013
Thông tin cá nhân
Sinh 29 tháng 9 năm 1936 (80 tuổi)
Milano, Ý
Đảng chính trị Forza Italia (1994-2009)
Nhân dân Tự do (2009-2013)
Forza Italia (2013-nay)
Vợ, chồng Carla Dall'Oglio (1965-1985)
Veronica Lario (1990-2010)
Con cái Mariana
Pier Silvio
Barbara
Eleonora
Luigi
Cư trú Arcore, Ý
Alma mater Đại học Milano
Nghề nghiệp Nhà sáng lập và chủ sở hữu Fininvest
Chủ tịch AC Milan
Tôn giáo Công giáo Roma
Chữ ký

Silvio Berlusconi (sinh 29 tháng 9 năm 1936-) là một chính trị gia, nhà kinh doanh và ông chủ truyền thông lớn người Ý. Ông là người đứng đầu phong trào chính trị Forza Italia (Tiến lên Italia), một đảng chính trị trung hữu được ông thành lập năm 1993 tại Roma. Berlusconi từng ba lần giữ chức Thủ tướng Ý, gần đây nhất là từ 2008 đến 2011.

Berlusconi là người sáng lập và cổ đông chính của Fininvest, một trong 10 công ty tư nhân lớn nhất nước Ý, hoạt động trong lĩnh vực truyền thông và tài chính, sở hữu ba kênh truyền hình, chiếm gần một nửa thị trường truyền hình Ý. Ông sở hữu ba trong số bảy kênh truyền hình quốc gia cùng nhiều tờ báo quan trọng bậc nhất đất nước. Ông còn nổi tiếng, từ năm 1986, ở cương vị Chủ tịch câu lạc bộ bóng đá AC Milan, một đội bóng giàu truyền thống của Ý. Dưới triều đại Berlusconi, AC Milan giành nhiều danh hiệu lớn ở trong nước và quốc tế. Theo tạp chí Forbes, Berlusconi là người giàu thứ hai ở Ý với tổng tài sản lên tới 9,4 tỷ USD vào năm 2008.[ cần dẫn nguồn] Ông cũng là người giàu thứ 90 trên thế giới.[ cần dẫn nguồn] Ở Ý, người giàu nhất là Michele Ferrero, xếp thứ 68 thế giới và có tổng tài sản ước tính 11 tỷ USD.[ cần dẫn nguồn]

Sự thăng tiến của Berlusconi trong lĩnh vực chính trị nhanh đến chóng mặt. Ông được bầu làm Thủ tướng Ý sau cuộc bầu cử tháng 3/1994, khi Forza Italia giành được đa số phiếu bầu cử chỉ vài tháng sau khi được thành lập. Berlusconi đã thành lập nên một chính phủ cánh hữu đầu tiên ở Ý sau 34 năm. Tuy nhiên, nội các của ông phải giải tán chỉ sau bảy tháng do những bất đồng nội bộ trong liên minh trung hữu. Trong cuộc bầu cử năm 1996, ông lại ra tranh cử thủ tướng nhưng lần này bị ứng cử viên trung tả Romano Prodi đánh bại. Từ 1996 đến 2001, ông là người đứng đầu phe đối lập trong nghị viện. Trong cuộc bầu cử năm 2001, ông lại là ứng cử viên thủ tướng của phe trung hữu và đánh bại ứng cử viên trung tả Francesco Rutelli. Berlusconi sau đó thành lập nội các thứ hai và thứ ba của ông, tồn tại được tổng cộng năm năm.

Berlusconi lại là lãnh đạo liên minh trung hữu vào cuộc bầu cử năm 2006, nhưng lần này ông để thua với một số phiếu rất sít sao trước đối thủ quen thuộc Romano Prodi. Ngày 17/5/2006, Prodi thay ông làm Thủ tướng Ý.

Ông đã được bầu lại làm thủ tướng với đa số phiếu trong cuộc bầu cử nghị viện vào tháng 4 năm 2008.

Về kinh tế, Berlusconi áp dụng các chính sách bảo thủ: cắt giảm thuế và nới rộng chính sách cho các công ty lớn để thúc đẩy tăng trưởng. Về chính sách đối ngoại, ông có quan điểm thân Mỹ mạnh mẽ, bất chấp việc có thể làm sứt mẻ quan hệ với các nước láng giềng châu Âu. Ông ủng hộ nhiệt tình Tổng thống George W. Bush trong cuộc tấn công Iraq do Mỹ cầm đầu vào năm 2003 bằng cách gửi quân đội Ý tham gia các chiến dịch ở đó. Về chính sách xã hội, chính quyền Berlusconi cũng có quan điểm bảo thủ với việc siết chặt các quy định về nhập cư.

Quyền sở hữu hệ thống truyền hình ở Ý của ông là một điểm gây nhiều tranh cãi. Các đối thủ của Berlusconi cho rằng hệ thống các kênh tivi Mediaset đã đóng vai trò quan trọng trong thành công chính trị của ông với các chiến dịch tuyên truyền quy mô lớn và cách đưa tin thiên vị cho Berlusconi. Đáp lại, những người ủng hộ ông khẳng định các kênh truyền hình đó luôn giữ lập trường chính trị trung lập. Sau khi Berlusconi được bầu làm thủ tướng, đảnh cánh tả đối lập đã cáo buộc ông sử dụng chức vụ của mình để tìm cách kiểm soát kênh truyền hình thuộc sở hữu nhà nước RAI TV và qua đó thao túng hệ thống thông tin trong cả nước Ý.

Sự nghiệp kinh doanh

Milano 2

Sự nghiệp kinh doanh của Berlusconi bắt đầu ở lĩnh vực xây dựng vào những năm 1960. Vào cuối những năm 1960, ông bắt đầu dự án kinh doanh lớn đầu tiên với việc xây dựng Milano 2, một thành phố xanh với quy mô khoảng 3.500 căn nhà phố. Dự án đó được xây dựng tại Segrate, ngoại ô phía đông Milan. Khu vực đó sau này được quy hoạch gần một sân bay quốc tế, khiến dự án của Berlusconi thắng lớn. Bằng cách nào Berlusconi có thể huy động được vốn cho dự án đó cho đến giờ vẫn là điều bí mật. Theo tờ báo The Economist, khoảng 93,9 tỷ lira từ những nguồn không minh bạch đã được đổ vào 22 công ty của Berlusconi.

Telemilano

Berlusconi lần đầu tiên bước vào thế giới truyền thông là vào năm 1973 khi ông thành lập một kênh truyền hình cáp nhỏ Telemilano để phục vụ cho các hộ dân sống ở khu Milano 2 và vùng Segrate. Telemilano chính thức phát sóng vào tháng 9/1974 và sau đó, bằng cách lần lượt mua lại bốn kênh truyền hình nữa, Berlusconi đã đủ sức đặt đài truyền hình của ông ở trung tâm thành phố Milan vào năm 1973.

Fininvest

Năm 1978, Berlusconi thành lập tập đoàn truyền thông đầu tiên của ông, Fininvest và trong vòng năm năm thu về 113 tỷ lire (tương đương với khoảng 260 triệu euro vào năm 1997). Tất cả nguồn vốn của những hoạt động đó đều không rõ ràng và có dấu hiệu phạm pháp.

Fininvest nhanh chóng mở rộng thành một hãng truyền hình có quy mô toàn quốc tập hợp những đài địa phương. Sự kiện này đánh dấu việc kết thúc thế độc quyền truyền thông của hãng truyền hình nhà nước RAI. Năm 1980, Berlusconi thành lập kênh truyền hình tư nhân có quy mô quốc gia đầu tiên ở Ý: Canale 5. Sau đó, ông lần lượt mua lại các kênh Italia 1 từ gia đình Rusconi vào năm 1982 và Rete 4 từ Mandadori vào năm 1984. Trong cả quá trình đó, Berlusconi nhận được sự hậu thuẫn quan trọng nhờ vào mối quan hệ với Bettino Craxi, Chủ tịch Đảng xã hội chủ nghĩa Ý đồng thời là Thủ tướng Ý.

Năm 1995, Berlusconi bán bớt một phần tập đoàn truyền thông của ông cho tập đoàn truyền thông Đức Kirch (nay đã phá sản) và niêm yết ra đại chúng.

Các công việc kinh doanh hiện giờ

Công ty chính của Berlusconi là Mediaset, sở hữu ba hãng truyền hình quốc gia, chiếm một nửa số khán giả truyền hình trong cả nước Ý và hãng Publitalia, công ty quảng cáo và truyền thông hàng đầu quốc gia. Tài sản của ông còn bao gồm Arnoldo Mondadori, nhà xuất bản lớn nhất nước Ý. Ngoài ra còn có các hãng phim Medusa và Penta, hãng bảo hiểm và ngân hàng Mediolanum cùng nhiều hoạt động khác. Em trai ông, Paolo Berlusconi sở hữu và điều hành Il Giornale, một tờ báo trung tả công khai ủng hộ Berlusconi.

Berlusconi còn sở hữu câu lạc bộ bóng đá nổi tiếng thế giới AC Milan, một đóng góp quan trọng cho thành công của ông trong lĩnh vực chính trị. "Forza Italia", có nghĩa là "Tiến lên Italia!", là tên của đảng chính trị do Berlusconi đứng đầu, đồng thời là khẩu hiệu quen thuộc của các cổ động viên bóng đá nước này trong những cuộc tranh tài quốc tế.

En otros idiomas
Alemannisch: Silvio Berlusconi
azərbaycanca: Silvio Berluskoni
Bahasa Indonesia: Silvio Berlusconi
Bahasa Melayu: Silvio Berlusconi
Bân-lâm-gú: Silvio Berlusconi
беларуская (тарашкевіца)‎: Сыльвіё Бэрлюсконі
Bikol Central: Silvio Berlusconi
emiliàn e rumagnòl: Silvio Berlusconi
estremeñu: Silvio Berlusconi
Interlingue: Silvio Berlusconi
kaszëbsczi: Silvio Berlusconi
Lëtzebuergesch: Silvio Berlusconi
македонски: Силвио Берлускони
Nederlands: Silvio Berlusconi
Napulitano: Silvio Berlusconi
norsk nynorsk: Silvio Berlusconi
Piemontèis: Silvio Berlusconi
Plattdüütsch: Silvio Berlusconi
português: Silvio Berlusconi
Simple English: Silvio Berlusconi
slovenčina: Silvio Berlusconi
slovenščina: Silvio Berlusconi
српски / srpski: Силвио Берлускони
srpskohrvatski / српскохрватски: Silvio Berlusconi
tarandíne: Silvie Berlusconi
粵語: 貝斯剛尼